Thứ Tư, tháng 7 01, 2015

Set PATH on Ubuntu

Open Files, in your home folder, press Ctrl + H
Edit .bashrc in your home directory and add the following line:

export PATH=/path/to/dir:$PATH
 
You will need to source your .bashrc or logout/login (or restart the terminal) for the changes to take effect.

To source your .bashrc, simply type

$ source .bashrc
 
when in the home directory.

Thứ Bảy, tháng 5 09, 2015

Convert bulk ebook on seprate filetype *.mobi to *.epub using calibre and terminal on ubuntu

If you have a folder full of mobi files in separate folders, and you want to convert to epub format, do this

mkdir mobi (where a copy of just the .mobi files will be sent
shopt -s globstar
cp **/*.mobi mobi/
cd mobi
for book in *.mobi; do echo "Converting $book"; ebook-convert "$book" "$(basename "$book" .mobi).epub"; done 
mkdir ../epub
mv *.epub ../epub

Now calibre can be used to put them on your nook, or just directly copy and paste.

Thứ Năm, tháng 5 15, 2014

Fix Error "bash: ./adb: No such file or directory" on Ubuntu 14.04 64bit

You can no longer install ia32-libs, so you must the individual 32 bit libraries needed by adb
sudo apt-get install libc6-i386 lib32stdc++6 lib32gcc1 lib32ncurses5
And for Ubuntu 13.10 and 14.04 :
sudo apt-get install libc6-i386 lib32stdc++6 lib32gcc1 lib32ncurses5 lib32z1
Check and it worked !!!

Thứ Ba, tháng 2 18, 2014

Setting Alias on Xampp

accepted
You need to have two entries for it, an alias and a directory. You should have an entry in your /opt/lampp/etc/extra/httpd-xampp.conf (source) that looks like one of the following code blocks. Some configuration options have changed, more information can be found in the document Upgrading to 2.4 from 2.2
Apache 2.2 Config:
Alias /opt/ "C:/opt/"
<Directory "C:/opt">
      Options Indexes FollowSymLinks MultiViews ExecCGI
      AllowOverride All
      Order allow,deny
      Allow from all
</Directory>

Apache 2.4 Config:
Alias /opt/ "C:/opt/"
<Directory "C:/opt">
      Options Indexes FollowSymLinks MultiViews ExecCGI
      AllowOverride All
      Require all granted
</Directory>
The Alias section defines where your virtual directory and real directory are located. In this example website.com/opt/ (or localhost/opt) would point to C:/opt on your hard drive.
The Directory part definates how apache should handle content served from this location, it would function like any other Directory entry, so it might be a good idea to just copy the one from your root entry and make them similar.
This will also require mod_alias to be enabled, check in your httpd-xampp.conf and make sure that the entry for it is not commented out. After any changes to your conf file you will need to restart apache for the changes to be made active.

Thứ Ba, tháng 2 11, 2014

View hardware info on ubuntu

Press Ctrl + Alt + T to open terminal :

sudo lshw
(more info : sudo lshw -help )
and output file like

sudo lshw -html > info.html




Thứ Tư, tháng 2 05, 2014

Cách khắc phục lỗi khi cài plugin trên Wordpress 2.8 trở lên

Mở file wp-config.php thêm vào dòng như sau :

/** Setting for temple now */
define('FS_METHOD', 'direct');

Save lại .

Sau khi cài xong nhớ xóa dòng đã thêm vào đi vì để như vậy sẽ không cập nhật được plugin mới .


Thứ Bảy, tháng 6 01, 2013

How to install jdk 7 when install failed ?

When I fresh install Linux Mint 14 KDE, all the suddent I couldn't install Java (sha256sum mismatch jdk-7u3-linux-x64.tar.gz), which means I can't do much deving. Well I searched through the interweb and finally found a solution.

First:

sudo add-apt-repository ppa:eugenesan/java
sudo apt-get update
sudo apt-get install oracle-java7-installer

By now, you have probably gotten an error and the terminal has stated that Java was not installed. No problem.

Second:

Download Java directly from Oracle

Now, move what you just downloaded to /var/cache/oracle-java7-installer/

Third:

sudo gedit /var/lib/dpkg/info/oracle-java7-installer.postinst

Now scroll down and find the following:

                
                echo "Downloading..."
                rm -f $FILENAME
                WGETRC=wgetrc wget $PARTNER_URL 
                        || fp_exit_with_error "download failed"
                rm -f wgetrc
                echo "Download done."

Now put a # next to each line between "Downloading..." and "Downloading done."

     
               
                echo "Downloading..."
                #rm -f $FILENAME
                #WGETRC=wgetrc wget $PARTNER_URL 
                        #|| fp_exit_with_error "download failed"
                #rm -f wgetrc
                echo "Download done."

Save, and go back to your terminal.

Finally, do:

sudo apt-get install oracle-java7-installer

Java should now install properly.

Source:

http://www.ubuntugee...untu-12-04.html (most helpful info is in the comments)

Thứ Sáu, tháng 5 31, 2013

How to Install Oracle Java 7 (JDK & JRE) in Ubuntu 13.04 Raring Ringtail, 12,10 and LinuxMint ?

Question: How to  Install Oracle Java 7 (JDK & JRE) in Ubuntu 13.04 Raring Ringtail, 12,10 and LinuxMint ?

To install java7 in Ubuntu 13.04 Raring Ringtail, 12.10 and LinuxMint13, use the following repository (Thanks to Andrew from Webupd8):
sudo add-apt-repository ppa:webupd8team/java
sudo apt-get update
sudo apt-get install oracle-java7-installer
- If you want to remove Oracle Java 7 from your system, open terminal and  run this command:
sudo apt-get remove oracle-java7-installer
That all.
For questions please refer to our Q/A forum at : http://ask.unixmen.com

Thứ Bảy, tháng 12 22, 2012

Cách khắc phục lỗi 403 Forbidden khi tạo Alias cho Xampp trên Ubuntu

Hôm nay cài lại Ubuntu 12.10 cho lappy, đã cài hoàn chỉnh để tập code, cài IDE cho Android khá ổn nhưng tới  khi cài Xampp để code PHP (dùng Eclipse PDT plugin for Eclipse Classic) đã cấu hình Alias cho nó và set luôn quyền 777 cho thư mục Alias thì vẫn bị tình trạng 403 Forbiden , quái ! full access sao mà còn bị Forbiden là sao ?
Lay hoay các diễn dàn của VN kể cà Ubuntu VN cũng chả thấy xi nhê gì cả, bỏ đó đi ăn tối và làm ly cafe đá đen với 2 điếu Jet cho nó khỏe người cái đã

Lát sau vào http://www.blogit.info/2012/09/tao-virtual-host-trong-xampp.html thây có câu :
Nếu lỗi 403 Forbidden bạn có thể thay bằng
1
2
3
4
5
<Directory "D:/www">
    Options Indexes FollowSymLinks Includes ExecCGI
    AllowOverride All
    Require all granted
</Directory>
Làm thử xem sao, hờ hờ không ngờ nó okies , cảm ơn tác giả !!!!

Thứ Ba, tháng 7 03, 2012

MỤC SƯ BILLY GRAHAM NÓI VỀ SỰ KIỆN NGÀY 11-9


Kính thưa Quý vị,
Đúng vào ngày này mười năm trước 11/9/2001, nuớc Mỹ bị một số người Hồi giáo cực đoan tấn công.
Ba ngày sau đó MSTS Billy Graham phát biểu trong buổi nhóm tại National Cathedral, Washington, D.C., mang lại hi vọng và chữa lành cho một đất nước đang bị chấn động.
Xin Quí vị đọc, và xem như đây là lời khích lệ đức tin cho chính mình trong những hoạn nạn đau khổ mà mình đã gặp, đang gặp và sẽ gặp.
(Nguyễn Văn Nhơn, Sacramento, CA)
----------------------------------------------------------------------
A DAY TO REMEMBER, A DAY OF VICTORY
(Một Ngày Để Nhớ, Một Ngày Thắng Lợi)

by Billy Graham

Hôm nay chúng ta đến đây để khẳng định một điều: Đức Chúa Trời chăm sóc chúng ta, cho dù chúng ta thuộc dân tộc nào, tôn giáo hay quan điểm chính trị nào. Kinh thánh nói rằng Ngài là “Đức Chúa Trời ban mọi sự yên ủi, Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn” (II Côr 1:3-4).

Dù cố gắng bao nhiêu, từ ngữ của con người cũng không thể diễn tả hết sự khủng khiếp, sự chấn động và kinh hãi mà tất cả chúng ta cảm nhận trước những gì đã xảy ra vào sáng thứ Ba ngày 11/9. Ngày này sẽ đi vào lịch sử và nó sẽ trở thành một ngày kỷ niệm.

Hôm nay chúng ta nói với những kẻ chủ mưu và những kẻ thực hiện hành động độc ác này rằng tinh thần của quốc gia này sẽ không thể bị đánh bại bởi các ý đồ bất lương và độc ác của chúng. Một ngày nào đó chúng sẽ bị đem ra trước công lý.

Hôm nay chúng ta đến với nhau trong buổi nhóm này để tuyên xưng rằng chúng ta cần đến Đức Chúa Trời. Từ buổi đầu lập quốc, chúng ta đã luôn luôn cần đến Đức Chúa Trời. Nhưng hôm nay chúng ta đặc biệt cần Ngài. Chúng ta đã can dự vào một loại chiến tranh mới. Và chúng ta cần sự giúp đỡ của Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Kinh thánh chép: “Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi,
Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân, Vì vậy, chúng tôi chẳng sợ dầu đất bị biến cải,
Núi lay động và bị quăng vào lòng biển” (Thi 46:1-2)


Nhưng làm sao chúng ta có thể hiểu được những điều đã xảy ra? Tại sao Đức Chúa Trời cho phép điều ác xảy ra? Có lẽ đây là điều quí vị đang thắc mắc. Có thể quí vị giận dữ đối với Ngài. Tôi muốn quí vị biết rằng Đức Chúa Trời biết rõ những gì quí vị đang cảm thấy ngay giờ này.

Chúng ta đã chứng kiến những việc khiến cho chúng ta phải đổ nước mắt, những việc đã khiến cho chúng ta giận dữ. Nhưng Đức Chúa Trời là Đấng có thể tin cậy được, ngay cả khi cuộc đời dường như đen tối nhất.

Chúng ta học được những bài học gì ở đây?

Trước hết, chúng ta được nhắc nhở rằng điều ác là bí ẩn và điều ác là có thực (thực hữu). Chúng tôi đã nghe hàng trăm lần câu hỏi tại sao Đức Chúa Trời cho phép những bi kịch và đau khổ xảy ra. Và tôi thú nhận rằng tôi không biết câu trả lời. Tôi phải chấp nhận, bằng đức tin, rằng Đức Chúa Trời là Đấng đang tể trị, và Ngài là Đức Chúa Trời của tình yêu và nhân từ đầy lòng thương xót trong hoàn cảnh đau khổ hoạn nạn của chúng ta.

Kinh thánh không nói rằng Đức Chúa Trời là tác giả của điều ác. Trong II Tês 2:7 Kinh thánh nói về sự bí ẩn của cái ác. Tiên tri Giêrêmi trong thời Cựu ước nói rằng“Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?” (Giêrêmi 17:9).

Nhưng bài học chúng ta rút ra từ vụ (khủng bố) này không phải là về sự bí ẩn của điều ác. Mà đó là bài học thứ hai: Chúng ta cần đến nhau.

Trong vài ngày qua, thế giới đã chứng kiến một gương tốt của New York và Washington! Không ai trong chúng ta sẽ quên được hình ảnh của những người lính cứu hỏa và cảnh sát đầy can đảm, hay của hàng trăm người kiên nhẫn xếp hàng để hiến máu.

Một bi kịch như thế này lẽ ra đã làm cho đất nước chia rẽ, nhưng trái lại nó đã làm cho đất nước đứng chung lại với nhau. Vì vậy, những kẻ gây ra việc này tưởng rằng có thể làm chia rẽ chúng ta, nhưng việc này đã diễn ra ngược lại – nó đã tạo ra phản ứng dữ dội. Chúng ta đoàn kết hơn lúc nào hết. Tôi nghĩ có thể minh họa một cách cảm động khi các thành viên Quốc hội của chúng ta đã đứng kề sát vai mà hát bài "God Bless America."

Cuốc cùng, thật khó để chúng ta thấy được trong giờ này rằng sự kiện này đưa ra một thông điệp về hi vọng—hi vọng cho hiện tại và hi vọng cho tương lai.

Một thập tự giá bằng thép đứng sừng sửng giữa đống đổ nát như một dấu hiệu của Hy vọng mà ĐCT cho phép xảy ra để an ủi chúng ta

Đúng vậy, có một hi vọng. Có một hi vọng cho hiện tại bởi vì giai đoạn này đã đặt ra một tinh thần mới cho đất nước chúng ta.

Chúng ta rất cần một sự đổi mới tâm linh trên đất nước chúng ta. Đức Chúa Trời đã phán với chúng ta nhiều lần qua Lời Ngài rằng chúng ta cần phải ăn năn tội lỗi mình và quay về với Ngài. Ngài sẽ chúc phước cho chúng ta bằng một cách mới mẻ.

Có một hi vọng cho tương lai vì Lời hứa của Đức Chúa Trời. Là Cơ đốc nhân, tôi có một hi vọng, nhưng không phải về đời này, mà về thiên đàng và sự sống đời sau. Nhiều trong những người đã chết tuần qua nay đang ở trên thiên đàng. Và họ sẽ không muốn quay lại đây. Nơi đó thật là vinh quang và thật là kỳ diệu. Đó là hi vọng cho tất cả chúng ta, những người đang đặt đức tin nơi Đức Chúa Trời. Tôi cầu mong quí vị nhận được hi vọng này trong lòng mình.

Sự kiện 911 cũng nhắc nhở chúng ta về sự ngắn ngủi và tính mỏng manh của đời người. Chúng ta sẽ không biết được cho đến khi nào chúng ta được gọi về với cõi đời đời. Tôi không rõ những người bước lên những chiếc máy bay đó hoặc những người bước vào tòa nhà World Trade Center hoặc tòa nhà The Pentagon hôm ấy có nghĩ rằng đó sẽ là ngày cuối cùng của đời mình hay không. Và đó là lý do tại sao mỗi chúng ta cần đối diện với nhu cầu tâm linh của chính mình, cống hiến chính mình cho Đức Chúa Trời và đi theo ý muốn Ngài.

Trong ngôi Thánh đường Quốc gia uy nghi này, chúng ta thấy hình ảnh thập tự giá. Đối với Cơ đốc nhân, thập tự giá cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời hiểu rõ tội lỗi chúng ta và những khổ đau của chúng ta, vì Ngài mang hết những đều đó trên chính thân Ngài trong Thân vị Jesus Christ. Từ trên thập tự giá, Đức Chúa Trời tuyên bố: “Ta yêu các ngươi. Ta biết những nỗi đau buồn và đau đớn mà các ngươi đang mang. Và Ta yêu các ngươi.”

Câu chuyện chưa chấm dứt với thập tự giá, vì Phục sinh chỉ cho chúng ta vượt qua bên kia bi kịch của thập tự giá để nhìn vào ngôi mộ trống. Nó cho chúng ta biết rằng có hi vọng về sự sống đời đời, vì Chúa Giêsu Christ đã chiến thắng tội lỗi, sự chết và âm phủ. Vâng, có hi vọng.

Bây giờ tôi đã trở thành một ông già, sau khi đã đi khắp thế giới để giảng Tin lành. Càng già, tôi càng giữ chặt lấy hi vọng mà tôi đã bắt đầu nhiều năm trước đây.

Cách đây nhiều năm tại buổi ăn sáng sau buổi lễ Cầu nguyện Quốc gia tại Washington. Đại sứ Ambassador Andrew Young kết thúc bài nói chuyện của mình bằng một câu trích từ một bài hát cổ "Nền móng chắn chắn làm sao. How Firm a Foundation."

Tuần này chúng ta kinh hãi chứng kiến những chiếc máy bay đâm vào thép và kiếng của tòa nhà World Trade Center. Những tòa tháp uy nghi này, vốn được xây dựng trên những cái nền vững chắc, là ví dụ về sự thịnh vượng và sáng tạo. Khi bị hư hại, chúng tụt xuống đất, nổ tung trên chính nó. Thế nhưng, bên dưới đống đổ nát, vần còn cái nền không bị tàn phá. Đó là chân lý ẩn chứa trong bài hát "How Firm a Foundation."

Đúng vậy, đất nước chúng ta đã bị tấn công, những tòa nhà đã bị tàn phá, những sinh mạng đã bị cướp mất. Nhưng giờ đây, chúng ta hãy chọn lựa: hoặc để cho con người và đất nuớc này bị nổ tung và bị tàn phá về mặt tình cảm và tâm linh, hoặc quyết định trở nên mạnh mẽ hơn qua tất cả cuộc đấu tranh này để xây dựng lại trên một cái nền vững chắc.

Tôi tin rằng chúng ta bắt đầu xây dựng lại trên cái nền vững chắc. Cái nền vững chắc đó chính là lòng tin cậy Đức Chúa Trời của chúng ta. Và trong đức tin đó, chúng ta có sức mạnh để chịu đựng những gì khó khăn và khủng khiếp như điều chúng ta vừa trải qua trong tuần này. Đây là tuần lể khủng khiếp đầy nước mắt.

Nhưng cũng là một tuần lễ của đức tin lớn. Lời bài hát "How Firm a Foundation" nói rằng “Đừng sợ chi, Ta ở cùng ngươi; Chớ mất tinh thần, vì Ta là Đức Chúa Trời của ngươi; Ta sẽ giúp đỡ ngươi; Ta sẽ làm mạnh mẽ ngươi, giúp sức ngươi, và khiến ngươi đứng vững; Bàn tay công bình toàn năng của Ta sẽ dấy ngươi lên.”

Hôm nay tôi cầu nguyện để chúng ta cảm nhận được cánh tay yêu thương của Đức Chúa Trời đang bao bọc chung quanh chúng ta, và để chúng ta tin cậy trong lòng rằng Ngài sẽ không hề bỏ rơi chúng ta.

Chúng ta cũng biết rằng Đức Chúa Trời sẽ ban sự khôn ngoan, lòng can đảm và sức mạnh cho Tổng thống của chúng ta và cho những người chung quanh ông. Hôm nay sẽ trở thành Ngày Kỷ niệm, Ngày Chiến thắng của chúng ta.

Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.

Nguyễn Văn Nhơn soạn dịch


(English original can be founded at: 
http://www.billygraham.org/articlepage.asp?articleid=113

Thứ Ba, tháng 5 29, 2012

Tự Học Lập Trình trong 10 năm (Peter Norvig)


Tại sao mọi người lại vội vã như vậy?
Bước vào bất cư một hiệu sách nào, và bạn sẽ nhìn thấy cuốn Tự học Java trong 7 ngày cùng với vô số những cuốn sách tương tự giúp bạn tự học Visual Basic, Windows, Internet, … trong vòng một vài ngày, thậm chí một vài giờ. Tôi đã dùng công cụ Power Search của Amazon thử tìm những cuốn sách xuất bản sau năm 1992 với mục đích giúp bạn học một thứ gì đó trong vòng vài ngày và tìm được 248 cuốn. 78 cuốn đầu tiên là sách về computer (đứng thứ 79 là cuốn Learn Bengali in 30 days). Tôi thử thay thế “ngày” bằng “giờ” và kết quả giống nhau một cách kinh ngạc: 253 cuốn sách nữa, đầu tiên là 77 cuốn sách computer và đứng thứ 78 là cuốn Teach Yourself Grammar and Style in 24 Hours. Trong số 200 cuốn đầu tiên, 96% là sách máy tính.


Có thể kết luận rằng (1)Mọi người đang đổ xô đi học computer, (2) hoặc computer cực kỳ dễ học, dễ học hơn bất cứ một thứ gì khác. Chẳng có cuốn sách nào dạy bạn nghe Beethoven, dạy Vật lý lượng tử, hay thậm chí dạy cắt lông chó... chỉ trong vòng một vài ngày.
Thử phân tích tựa đề của cuốn Học Pascal trong 3 ngày (Learn Pascal in Three Days)

  • Học: Trong 3 ngày bạn sẽ không đủ thời gian để viết được những chương trình thực sự phức tạp, và học từ những thành công cũng như thất bại của bạn. Bạn cũng không đủ thời gian để làm việc với một lập trình viên giàu kinh nghiệm, và cũng không kịp hiểu cuộc sống trong môi trường đó là như thế nào. Nói một cách ngắn gọn bạn không đủ thời gian để học được nhiều. Đó chỉ có thể là một thứ kiến thức nông cạn chứ không thể là một hiểu biết sâu sắc. Theo như Alexander Pope thì: học một chút là một điều nguy hiểm.

  • Pascal: Trong 3 ngày có lẽ bạn sẽ học được cú pháp của Pascal (nếu bạn đã biết một ngôn ngữ tương tự), nhưng bạn không có nhiều thời gian để học cách sử dụng cú pháp ấy. Nếu bạn là lập trình viên BASIC, bạn sẽ viết một chương trình theo phong cách của BASIC nhưng lại dùng cúp pháp của Pascal, tuy nhiên bạn sẽ không học được Pascal hay ở đâu và dở ở chỗ nào. Vậy thì học Pascal để làm gì? Alan Perlis có nói “Nếu một ngôn ngữ không làm thay đổi cách suy nghĩ của bạn về lập trình thì ngôn ngữ đó không đáng học”. Rất có thể lý do bạn phải học một chút Pascal (hoặc thực tế hơn là Visual Basic hay Javascript) là vì bạn phải dùng một công cụ sẵn có nào đó để hoàn thành nhiệm vụ của bạn. Trong trường hợp này, bạn không học lập trình, bạn đang học cách hoàn thành nhiệm vụ.
  • Trong 3 ngày: Thật đáng tiếc, 3 ngày không đủ cho bạn, như sẽ thảo luận chi tiết hơn ở phần tiếp theo.

Tự học lập trình trong 10 năm
Một số nhà nghiên cứu (Hayes, Bloom) cho rằng phải mất khoảng 10 năm để đạt đến mức tinh thông về một lĩnh vực nào đó – bao gồm đánh cờ, soạn nhạc, vẽ tranh, chơi đàn piano, bơi, tennis… Hình như không có trường hợp ngoại lệ nào: ngay cả Mozart, người được xem là thần đồng âm nhạc vào năm lên 4, cũng phải mất đến 13 năm nữa mới sáng tác ra những kiệt tác âm nhạc. Trong một thể loại khác, ban nhạc The Beatles dường như đã từ chỗ vô danh leo thẳng lên vị trí số 1 bằng một loạt các #1 hit, và xuất hiện trong sô của Ed Sullivan năm 1964. Thực ra, The Beatles đã bắt đầu chơi trong các quán bar nhỏ ở Liverpool và Hamburg từ năm 1957, mặc dù họ đã tạo được sự thu hút từ rất sớm, nhưng thành công lớn thực sự của The Beatles – Sgt. Peppers – ra đời năm 1967. Sammuel Johnson cho rằng để đạt được sự hoàn hảo phải mất hơn 10 năm: “Sự hoàn hảo trong bất cứ một lĩnh vực nào chỉ có thể đạt được bằng cách làm việc cật lực trong suốt cuộc đời; nó không thể mua được với một cái giá rẻ hơn”. Còn Chaucer thì than phiền “Đời thì quá ngắn, mà thời gian học nghề thì quá lâu”
Còn đây là công thức của tôi để thành công trong lập trình:
  • Tìm thấy hứng thú trong việc lập trình và đảm bảo bạn còn đủ hứng thú để đeo đuổi công việc này trong 10 năm.
  • Trao đổi với các lập trình viên khác. Đọc những chương trình do người khác viết. Điều này quan trọng hơn bất cứ cuốn sách học khóa huấn luyện nào.
  • Lập trình. Cách học tốt nhất là vừa học vừa làm. Nói theo cách của giới chuyên môn thì “năng suất tối đa của mỗi người không đơn thuần chỉ do kinh nghiệm, năng suất tăng lên - ngay cả đối với người giàu kinh nghiệm - là kết quả của những cố gắng để hoàn thiện.” và “cách học có hiệu quả nhất cần có: mục đích được xác định rõ ràng với độ khó thích hợp, ý kiến đóng góp phê bình, cơ hội làm lại và sửa sai.” CuốnCognition in Practice: Mind, Mathematics, and Culture in Everyday Life là một tài liệu tham khảo thú vị cho quan điểm này.
  • Nếu bạn muốn hãy theo học đại học (hoặc cao học). Như vậy, bạn sẽ thêm cơ hội để làm những công việc đòi hỏi bằng cấp, và cũng giúp bạn có một hiểu biết sâu sắc hơn, nhưng nếu bạn không thích môi trường trường học, bạn vẫn có thể (với một chút cố gắng nhất định) thu được kiến thức tương tự từ công việc. Trong mọi trường hợp, học từ sách sẽ không đủ. Eric Raymond, tác giả cuốn The New Hacker’s Dictionary nói: “Các chương trình giảng dạy về máy tính không thể biến bạn thành một chuyên gia máy tính, cũng giống như nghiên cứu chổi vẽ và bột màu cũng chẳng biến bạn thành một họa sĩ”. Một trong số những lập trình viên xuất sắc nhất mà tôi đã từng mướn chỉ học hết trung học; anh ta đã viết rất nhiều phần mềm tuyệt vời; có news group của riêng anh; và kiếm được đủ tiền từ stock options để mua cho mình một nightclub.
  • Làm việc chung với các lập trình viên khác. Hãy là lập trình viên giỏi nhất trong một số projects; là người kém nhất trong vài projects khác. Khi bạn là người giỏi nhất, bạn kiểm tra khả năng lãnh đạo của mình, và truyền cảm hứng cho người khác từ sư sắc sảo và tầm nhìn của mình. Khi bạn là người kém nhất, bạn học từ những việc mà người giỏi làm, và từ những việc họ không thích làm (vì họ sẽ bắt bạn làm thay họ)
  • Làm việc với các projects sau những lập trình viên khác. Cố gắng hiểu các chương trình viết bởi người khác. Để ý xem cần phải có những gì để hiểu và sửa nó lúc không có tác giả của chương trình. Thiết kế chương trình của bạn để những người làm việc sau bạn có thể bảo trì, sửa chữa nó một cách dễ dàng.
  • Học ít nhất là nửa tá ngôn ngữ lập trình. Bao gồm ít nhất là một ngôn ngữ hỗ trợ class abstractions (như Java hay C++), một ngôn ngữ hỗ trợ functional abstraction (như LISP hay ML), môt ngôn ngữ hỗ trợ syntactic abstraction (như LISP), môt ngôn ngữ hỗ trợ declarative specifications (như Prolog hay C++ template), một ngôn ngữ hỗ trợ coroutines (như Icon hay Scheme) và một ngôn ngữ hỗ trợ parallelism (như Sisal).
  • Nhớ rằng có chữ “computer” trong “computer science”. Bạn cần biết thời gian máy tính của bạn thực hiện một lệnh là bao lâu; thời gian để máy tính tìm một word trong bộ nhớ (khi word đó có và không có trong cache); thời gian đọc các word kế tiếp nhau từ đĩa cứng; và thời gian tìm đến một vị trí mới trong đĩa cứng.
  • Tham gia vào các cố gắng để tiêu chuẩn hóa ngôn ngữ lập trình. Đó có thể là cuộc họp của hội đồng ANSI C++, nhưng cũng có thể chỉ là quyết định xem nhóm lập trình của bạn sẽ dùng 2 hay 4 khoảng trắng ở đầu mỗi dòng. Bằng cách nào thì bạn cũng học được mọi người thích gì ở một ngôn ngũ lập trình, mức độ, và có lẽ hiểu được một chút tại sao họ lại cảm thấy như vậy.
  • Hoàn tất việc tiêu chuẩn hóa ngôn ngữ càng nhanh càng tốt.

Nếu theo công thức này, bạn thử tính xem bạn có thể học được bao nhiêu chỉ từ sách vở. Trước khi đứa con đầu lòng của tôi ra đời, tôi đã nghiền ngẫm tất cả các cuốn sách Làm cách nào để … mà vẫn cảm thấy mình vẫn chẳng biết gì. 30 tháng sau, khi đứa con thứ 2 của tôi chào đời, tôi có đọc lại những cuốn sách đó không? Không. Thay vào đó tôi dựa theo kinh nghiệm của mình, mà hóa ra là những kinh nghiệm này lại có ích và làm cho tôi yên tâm hơn hàng ngàn trang sách viết bởi các chuyên gia.
Fred Brooks, trong bài No Silver Bullets đã đưa ra một kế hoạch gồm 3 giai đoạn để tìm một người thiết kế phần mềm xuất sắc:
  • Tìm kiếm có một cách có hệ thống những người thiết kế phần mềm giỏi nhất càng sớm càng tốt.
  • Phân công các cố vấn nghề nghiệp để giúp đỡ họ thăng tiến trong công việc và theo dõi hồ sơ nghề nghiệp của họ.
  • Tạo cơ hộ để họ trao đổi và cạnh tranh lẫn nhau

Kế hoạch này dựa trên giả thiết là đã tìm được những người đã có sẵn các đức tính để trở thành một người thiết kế phần mềm xuất sắc, và công việc chỉ là tạo điều kiện để họ phát triển. Alan Perlis nói một cách ngắn gọn hơn: “Nếu tất cả mọi người đều có thể học được điêu khắc thì có lẽ Michelangelo đã được dạy để làm ngược lại. Với các lập trình viên xuất sắc cũng vậy.”
Bạn cứ mua cuốn sách Java đó đi, có lẽ bạn sẽ thấy nó có ích. Nhưng, là một lập trình viên, bạn sẽ không thay đổi cuộc đời bạn, hay trình độ của bạn trong 24 giờ, 24 ngày, thậm chí 24 tháng.

Phụ lục: Lựa chọn ngôn ngữ lập trình
Rất nhiều người hỏi tôi: nên bắt đầu từ ngôn ngữ lập trình nào. Không có một câu trả lời chung, nhưng bạn hãy cân nhắc những điểm sau:
Dùng ngôn ngữ lập trình mà bạn bè dùng: Khi người ta hỏi tôi: “Tôi nên dùng hệ điều hành nào, Windows, Unix, hay Mac?” câu trả lời của thôi thường là “Hãy dùng hệ điều hành mà bạn bè của bạn dùng”. Những gì bạn học từ bạn bè quá đủ đề bù đắp những điểm khác nhau giữa các hệ điều hành, hoặc giữa các ngôn ngữ lập trình. Cũng nên xem xét đến những bạn bè tương lai của bạn: cộng đồng lập trình viên mà bạn sẽ là tham gia nếu bạn tiếp tục. Ngôn ngữ mà bạn chọn có một cộng đồng đang phát triển hay đang lụi tàn? Có sách, có website, có diễn đàn để tìm kiếm câu trả lời cho những vấn đề mà bạn gặp phải hay không? Bạn có thích mọi người trên các diễn đàn đó hay không?
Đơn giản. Những ngôn ngữ lập trình như C++ và Java được thiết kế cho những nhóm làm việc gồm nhiều lập trình viên giàu kinh nghiệm và mối quan tâm của họ là hiệu quả của chương trình. Hậu quả là chúng đã bị phức tạp hóa đề phục vụ cho mục đích này. Mối quan tâm chính của bạn là học lập trình, bạn chưa cần đến sự phức tạp đó. Bạn muốn một ngôn ngũ được thiết kế thật đơn giản, dễ học, dễ nhớ cho một người mới bắt đầu.
Chơi. Nếu bạn muốn học chơi piano, bạn sẽ học chơi theo cách nào: (1)bạn muốn nghe thấy note nhạc ngay sau khi bạn gõ vào phím đàn (interactive mode) hay (2) bạn muốn nghe lại toàn bộ các notes sau khi bạn hoàn tất bản nhạc (batch mode). Rõ ràng cách 1 giúp bạn học piano dễ dàng hơn, và học lập trình cũng vậy. Tìm một ngôn ngữ lập trình có hỗ trợ interactive mode và dùng nó.
Dựa trên những tiêu chuẩn trên, ngôn ngũ lập trình cho người mới bắt đầu mà tôi giới thiệu là Python hay Scheme. Nhưng tùy vào hoàn cảnh của bạn, còn có nhiều chọn lựa tốt khác. Với các lập trình viên tương lai còn đang trong lứa tuổi nhi đồng, thì Alice hoặc Squeak có lẽ thích hợp nhất. Điều quan trọng là bạn chọn nó và hãy bắt đầu.
Source here

Chủ Nhật, tháng 10 16, 2011

Một bài thơ vui

Tôi là bạn đồng hành
Tài sản hay gánh nặng ?
Tôi giúp anh thành công
Hay đẩy anh gục ngã
Thường những gì anh làm
Đều có tôi nhúng tay
Tôi giúp anh làm hay,
Tôi giúp anh làm giỏi
Không đợi anh phải hỏi
Chẳng bao giờ tôi sai
Nếu anh thật có tài,
Tôi nâng anh trên vai .
Nếu anh là kẻ thất bại
Thì tôi biết trách ai ?
Tôi không là cỗ máy
Thô ráp và vô tri
Nhưng tôi đúng từng li
Và thông minh kiệt xuất
Biết làm anh ngã gục
Biết làm anh vững vàng
Hãy dạy tôi nhẹ nhàng
Những gì anh mong ước
Vì một điều biết trước
Rằng tôi sẽ vâng lời
Anh biết rồi bạn ơi
Thói quen - tên tôi đó  .

Chủ Nhật, tháng 9 25, 2011

[Kiến thức cơ bản] Tìm hiểu về Linux Kernel và những chức năng chính của chúng

Với hơn 13 triệu dòng lệnh, Linux kernel là 1 trong những dự án mã nguồn mở rộng lớn nhất trên thế giới, nhưng chính xác chúng là gì và chúng làm gì trong hệ thống?

Kernel là gì?
Tìm hiểu về linux kernel
Khái niệm kernel ở đây nói đến những phần mềm, ứng dụng ở mức thấp (low-level) trong hệ thống, có khả năng thay đổi linh hoạt để phù hợp với phần cứng. Chúng tương tác với tất cả ứng dụng và hoạt động trong chế độ user mode, cho phép các quá trình khác – hay còn gọi là server, nhận thông tin từ các thành phần khác qua inter-process communication (IPC).
Các loại kernel khác nhau

Về bản chất, có nhiều cách để xây dựng cấu trúc và biên dịch 1 bộ kernel nhất định từ đầu. Nhìn chung, với hầu hết các kernel hiện nay, chúng ta có thể chia ra làm 3 loại: monolithic, microkernel, và hybrid. Linux sử dụng kernel monolithic trong khi OS X (XNU) và Windows 7 sử dụng kernel hybrid.
Microkernel:
Microkernel có đầy đủ các tính năng cần thiết để quản lý bộ vi xử lý, bộ nhớ và IPC. Có rất nhiều thứ khác trong máy tính có thể được nhìn thấy, tiếp xúc và quản lý trong chế độ người dùng. Microkernel có tính linh hoạt khá cao, vì vậy bạn không phải lo lắng khi thay đổi 1 thiết bị nào đó, ví dụ như card màn hình, ổ cứng lưu trữ… hoặc thậm chí là cả hệ điều hành. Microkernel với những thông số liên quan footprint rất nhỏ, tương tự với bộ nhớ và dung lượng lưu trữ, chúng còn có tính bảo mật khá cao vì chỉ định rõ ràng những tiến trình nào hoạt động trong chế độ user mode, mà không được cấp quyền như trong chế độ giám sát – supervisor mode.
Ưu điểm:
- Tính linh hoạt cao
- Bảo mật
- Sử dụng ít footprint cài đặt và lưu trữ
Nhược điểm:
- Phần cứng đôi khi “khó hiểu” hơn thông qua hệ thống driver
- Phần cứng hoạt động dưới mức hiệu suất thông thường vì các trình điều khiển ở trong chế độ user mode
- Các tiến trình phải chờ đợi để được nhận thông tin
- Các tiến trình không thể truy cập tới những ứng dụng khác mà không phải chờ đợi
Monolithic Kernel:
Với Monolithic thì khác, chúng có chức năng bao quát rộng hơn so với microkernel, không chỉ tham gia quản lý bộ vi xử lý, bộ nhớ, IRC, chúng còn can thiệp vào trình điều khiển driver, tính năng điều phối file hệ thống, các giao tiếp qua lại giữa server… Monolithic tốt hơn khi truy cập tới phần cứng và đa tác vụ, bởi vì nếu 1 chương trình muốn thu thập thông tin từ bộ nhớ và các tiến trình khác, chúng cần có quyền truy cập trực tiếp và không phải chờ đợi các tác vụ khác kết thúc. Nhưng đồng thời, chúng cũng là nguyên nhân gây ra sự bất ổn vì nhiều chương trình chạy trong chế độ supervisor mode hơn, chỉ cần 1 sự cố nhỏ cũng khiến cho cả hệ thống mất ổn định.
Ưu điểm:
- Truy cập trực tiếp đến các phần cứng
- Dễ dàng xử lý các tín hiệu và liên lạc giữa nhiều thành phần với nhau
- Nếu được hỗ trợ đầy đủ, hệ thống phần cứng sẽ không cần cài đặt thêm driver cũng như phần mềm khác
- Quá trình xử lý và tương tác nhanh hơn vì không cần phải chờ đợi
Nhược điểm:
- Tiêu tốn nhiều footprint cài đặt và lưu trữ
- Tính bảo mật kém hơn vì tất cả đều hoạt động trong chế độ giám sát – supervisor mode
Hybrid Kernel:
Khác với 2 loại kernel trên, Hybrid có khả năng chọn lựa và quyết định những ứng dụng nào được phép chạy trong chế độ user hoặc supervisor. Thông thường, những thứ như driver và file hệ thống I/O sẽ hoạt động trong chế độ user mode trong khi IPC và các gói tín hiệu từ server được giữ lại trong chế độ supervisor. Tính năng này thực sự rất có ích vì chúng đảm bảo tính hiệu quả của hệ thống, phân phối và điều chỉnh công việc phù hợp, dễ quản lý.
Ưu điểm:
- Các nhà phát triển có thể chọn và phân loại những ứng dụng nào sẽ chạy trong chế độ thích hợp
- Sử dụng ít footprint hơn so với monolithic kernel
- Có tính linh hoạt và cơ động cao nhất
Nhược điểm:
- Có thể bị bỏ lại trong quá trình gây treo hệ thống tương tự như với microkernel
- Các trình điều khiển thiết bị phải được quản lý bởi người dùng
Vậy những file Linux Kernel này ở đâu?
Các file kernel này, trong Ubuntu chúng được lưu trữ tại thư mục /boot và đặt tên theo vmlinuz-version. Khi bộ nhớ ảo bắt đầu được phát triển để thực hiện các tác vụ đa luồng, tiền tố vm sẽ được đặt vào đầu các file kernel để phân biệt khả năng hỗ trợ công nghệ ảo hóa. Kể từ đó, Linux kernel được gọi là vmlinux, nhưng hệ thống kernel này đã phát triển với tốc độ quá nhanh, lớn hơn so với dung lượng bộ nhớ boot chuẩn của hệ điều hành, vì vậy những file kernel này đã được nén theo chuẩn zlib – và ký tự z được thêm vào là do như vậy. Ngoài ra còn 1 số định dạng nén thường gặp khác là LZMA hoặc BZIP2, nhưng chúng vẫn được gọi chung là zImage.
Các phiên bản được sắp xếp thứ tự theo định dạng A.B.C.D, trong đó A.B thường là 2.6, C đại diện cho phiên bản, và D là ký hiệu các bản vá lỗi hoặc patch:
Trong thư mục /boot còn có rất nhiều file quan trọng khác như, initrd.img-version, system.map-version, và config-version. File initrd được dùng như 1 ổ đĩa RAM để giải nén và kích hoạt các file kernel thực sự, còn file system.map được dùng để quản lý bộ nhớ trước khi kernel được tải đầy đủ, và file config làm nhiệm vụ thông báo cho kernel biết những lựa chọn hoặc module nào sẽ được nạp vào quá trình hệ thống khởi động.
Cấu trúc file Linux Kernel
Thực tế, Windows đã có tất cả các trình điều khiển sẵn có và người sử dụng chỉ việc kích hoạt các trình điều khiển tương ứng để sử dụng. Và đó cũng chính là nhiệm vụ các module kernel Linux đảm nhiệm, hay còn được gọi là loadable kernel module (LKM), rất cần thiết để giữ các chức năng đi kèm với toàn bộ hệ thống phần cứng hoạt động mà không ảnh hưởng đến bộ nhớ. 1 module thông thường sẽ gán chức năng cơ bản tới các kernel như điều khiển driver, file hệ thống… LKM có phần đuôi mở rộng là .ko và được lưu trữ trong thư mục /lib/modules, người sử dụng có thể thiết lập thuộc tính tự khởi động, cho phép tải hoặc không trong khi hệ điều hành khởi động, bằng cách dùng lệnh menuconfig, can thiệp vào file /boot/config, hoặc bằng cách sử dụng lệnh modprobe.
Các module của các hãng thứ 3 thường có sẵn trên 1 số distributor, ví dụ như Ubuntu, hoặc không được tích hợp sẵn ở chế độ mặc định. Các nhà phát triển phần mềm (ví dụ nVidia, ATI hoặc các hãng khác), không cung cấp mã nguồn nhưng họ đã tự xây dựng và biên dịch các module cần thiết, sau đó cung cấp cho người sử dụng file .ko. Và tất nhiên, có nhiều module hoàn toàn miễn phí, trong khi một số khác thì không.
Như vậy, các bạn đã có thể hình dung được sự quan trọng của kernel. Kernel của Linux khác hẳn so với Mac OS X và Windows bởi trình điều khiển driver cũng như cách thức quản lý và hỗ trợ khác. Trên đây là 1 số thông tin cơ bản và cần thiết giúp mọi người có thể hiểu được kernel là gì, chúng hoạt động như thế nào và tại sao chúng lại cần thiết như vậy. Chúc các bạn thành công!
@ Nguồn: quantrimang.com.vn

Thứ Tư, tháng 8 17, 2011

(Sài Gòn) Chiện nhỏ!!!

Những ai đã từng sống ở Sài Gòn chắc cũng từng quen thuộc với câu cửa miệng "chiện nhỏ" (phát âm đúng theo dzọng Sài Gòn là "chiện" chứ ko phải là "chuyện"

Đây là một bộ sưu tầm những chiện lặt vặt về người Sài Gòn, cách cư xử của người Sài Gòn. Những bác nào ko phải người Sài gòn thì đọc để hiểu thêm về người Sài gòn nhá (đề nghị ko flam vùng miền gì cả nhá)

Đoc để thấy cuộc sống vẫn còn nhiều đều tốt đẹp 

Chuyện 1.

Đó là một con hẻm khá rộng rãi ở giữa nhưng hai đầu thì nhỏ xíu, chỉ chạy lọt chiếc xe máy, nối hai trục đường chính ở quận 3. Trong hẻm nhà cửa san sát, nhà mới xây cao 3~4 tầng cũng nhiều mà nhà cũ, mái tole gác gỗ cũng sin sít, nhiều nhà dùng phía trước để buôn bán nhỏ, bán đồ ăn hoặc tạp hóa, nhiều nhà mở tiệm gội đầu hoặc đặt biển công ty mà chẳng có nhân viên. Dân cư trong hẻm hầu hết đều biết nhau, cũng có một vài người mới dọn tới hoặc thuê nhà trong hẻm nhưng họ nhanh chóng làm quen với cư dân hẻm.

Bà chủ nhà trọ của tôi được gọi là cư dân lâu đời nhất của hẻm, hơn 60 năm. Bà là người cất nhà đầu tiên trên đất này. Bà kể, lúc bà vô Sài Gòn năm 16 tuổi, cả nhà bà đi trên một cái ghe. Lúc đó hẻm này, từ đầu đến cuối, là một con rạch rộng và sâu, bơi chừng vài chục sải mới sang bờ, tuy thông với nhiều rạch khác nhưng nước ở rạch này lại trong veo, đáy toàn cát. Bờ bên này, chỗ nhà trọ tôi ở, là một cái bến thuyền tấp nập suốt ngày đêm. Cha của bà đã dựng cái chòi đầu tiên trên bến, đúng chính chỗ căn nhà bây giờ, lúc đó ban đêm gió từ những con rạch thổi lồng lộng đến nỗi muốn cuốn bay mọi thứ.

Có nhiều sông rạch, nhiều đầm lác, nhiều rừng dừa nước đã biến mất, nhường chỗ cho phố xá và những con hẻm đầy nhà, đầy người, ở Sài Gòn.

Chuyện 2.

Ở một showroom sang trọng của một hãng xe hơi nổi tiếng mà giá của một chiếc xe nằm ngoài khả năng đếm của nhiều người, vào một buổi trưa trời nắng gắt bên ngoài nhưng bên trong vách kính thì mát lạnh. Anh nhân viên bán hàng mặc đồ vest với cà vạt và dày da bóng lộn đang ngồi xem tivi.

Có một cụ ông đi bộ ngoài đường mở cửa vào showroom. Trông ông có vẻ không được khá giả lắm, tuy cũng vận áo sơ mi ngắn tay cũ và một chiếc quần khaki ngả màu. Ông cụ bước vào, đảo mắt nhìn một lượt rồi chắp tay sau lưng đi đến những chiếc xe trưng bày và bắt đầu xem xét. Anh nhân viên bán hàng bật dậy đi theo cụ, anh đi nhẹ nhàng và tỏ vẻ lịch sự. Anh gọi cụ là ngoại. Ngoại ơi, ngoại à. Mỗi lần cụ dừng lại ở một chi tiết anh lại đề nghị được cho cụ xem rõ hơn, anh mở cửa trước, cửa sau, mở nắp capo để cho cụ xem. Khi cụ tỏ ý thắc mắc thì anh lại nhẹ nhàng giải thích với cụ, cụ già cứ gật gù lắng nghe nhưng có vẻ không hiểu mấy.

Đi chán cũng mỏi, anh bán hàng mời cụ già lại chỗ sofa có cái bàn kiếng sạch bóng và mời cụ dùng café, loại café đá pha sẵn thôi. Mãi sau cụ già nói với anh: qua thấy chỗ bán xe hơi này sang trọng quá, lại có máy lạnh nên qua vô xem chơi, chứ xe này cả dòng họ qua gom tiền lại cũng mua không nổi. Anh nhân viên vẫn rất lịch sự: dạ con biết, sẵn ngoại vô chơi thì con giới thiệu luôn để ngoại coi xe, đâu phải ai vô coi xe cũng mua đâu ngoại. Anh cười, coi bộ hiền khô.

Chuyện 3.

Một góc ngã tư giao lộ giữa hay con đường thuộc loại đông nhất nhì Sài Gòn, nơi thường xuyên bị kẹt xe, nhất là vào giờ cao điểm. Bên cảnh sát giao thông phân công hai anh sĩ quan đến trực ở ngã tư này để giải quyết nạn ùn tắc và xử phạt mấy phương tiên chạy ẩu, nhất là mấy chiếc xe hơi rẽ trái sai luật.

Hai anh sĩ quan này có lẽ thuộc loại vất vả nhất trong ngành vì thời gian của hai anh hầu hết đều phải đứng ngoài nắng ngoài mưa để phân luồng và điều chỉnh đèn tín hiệu, chỉ cần hai anh vắng bóng một lúc là cái ngã tư lại nùi nùi một mớ xe cộ.

Chỗ hai anh đứng có một cái tủ điện chìm, lúc nào cũng có nước uống. Sáng thì café, nắng lên thì trà đá, chiều thì có nước đá chanh… Mỗi khi uống hết nước thì anh sĩ quan trẻ hơn băng qua đường đem trả những cái ly cho một quán cóc gần đó. Quán cóc vỉa hè nhưng lúc nào cũng có khách ngồi.

Lát sau bà chủ quán lại bưng qua một món thức uống mới, đúng lúc tôi đứng gần đó. Anh sĩ quan lớn tuổi hơn quay qua nói, hình như cốt để cho tôi nghe: bà này bả cho tụi tôi uống nước miễn phí cả tháng nay, nói hoài mà hông chịu cầm tiền, mơi không uống nữa nghen bà. Bà già cười lớn, ha hả, mấy chú làm việc cực khổ, tui đãi miếng nước, chuyện nhỏ xíu mà, mấy chú uống cho tui dzui.

Chuyện 4.

Dạo này Sài Gòn trời nắng gắt, đi ngoài đường hay thấy mấy thùng ghi “trà đá miễn phí”, ai muốn uống thì uống, dân xe ôm, xích lô là khoái dữ lắm, ghé uống ừng ực rồi cứ vậy đi, không cần phải cảm ơn.

Một lần ông xe ôm chở tôi xin phép tấp vô lê uống ly trà đá, tôi mới biết là có trà đá miễn phí. Đó là thùng trà đá miễn phí tôi thấy đầu tiên, nó ở gần bệnh viện 115, mặc dù nó không có bảng ghi “miễn phí”, chỉ thấy một thùng trà đá để ngoài đường, ai qua lại nếu biết cứ tự động rót mà uống. Uống hết có người ra châm trà, châm nước, bỏ đá vô.

Tôi hỏi ông xe ôm, trà đá miễn phí kiểu vầy có nhiều không chú. Ổng nói cũng nhiều, tùy mình biết chỗ mà ghé uống, trời nắng vầy có ly trà đã cũng đã lắm chú. Tui không phải nghèo đến mức cần phải uống trà đá miễn phí, tui uống bị thấy khoái vậy thôi.


Chuyện 5.

“Bây giờ cầm tờ báo lên là rầu, hết muốn coi báo” - Câu này của một đại gia Sài Gòn. Đại gia này có lẽ đã về hưu, con cái đã thành đạt lấy vợ lấy chồng ở riêng hết. Đại gia này thường hay ngồi ở quán café cóc của bà già ở mẩu chuyện số 3. Sáng nào cũng có mặt, dù nắng hay mưa.

Sáng nào đại gia cũng mua báo, chắc chắn là có Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Công An, Pháp Luật… thỉnh thoảng mua tờ tạp chí hoặc nguyệt san. Đại gia chỉ mua báo của hai người, một con bé và một thằng bé quen, bữa đứa này bữa sau đứa kia. Hai đứa trẻ bán báo không bao giờ cạnh tranh nhau quyết liệt hoặc tỏ ra giành mối, chúng vui vẻ cùng phục vụ một vị khách hàng. Đại gia mua rất nhiều nhật báo nhưng lúc ra về chỉ đi tay không.

Sau này, khi có dịp ngồi ở quán café cóc đó suốt một buổi sáng tôi mới biết. Nếu hôm đó đại gia mua báo của thằng bé, sau khi đọc xong ông sẽ gấp tờ báo lại như cũ và đem cho con bé đi bán tiếp và ngược lại, nếu mua của con bé thì ông sẽ đem cho thằng bé để nó đi bán cho người khác, tiền thì ông vẫn trả đủ.

Chuyện 6.

“Cho nhiêu cũng được” – Câu này ai ở Sài Gòn chắc là biết, chắc thỉnh thoảng có nghe, nhất là khi đi taxi, xe ôm, xích lô… nếu là khách đi quen rồi hoặc quãng đường gần quá khó trả giá thì bác tài sẽ nói vậy: chú (cô) cho nhiêu cũng được. Nói vậy chứ ai đành lòng cho ít, ví như đúng ra bảy ngàn thì khách sẽ đưa mười ngàn cho chẵn tiền.

Đó cũng không hẳn vì ít tiền quá mà nói vậy, cũng có khi nhiều thứ giá trị hơn người bán cũng nói: cho nhiêu cũng được. ví dụ như chuyện có cô giáo nọ dạy văn ở một trường cấp hai, cô nổi tiếng là thương học trò như con. Mỗi buổi sáng cô hay đi chợ ở gần nhà để tiện việc cơm nước. Trong chợ có rất nhiều người biết cô là cô giáo, và họ thường gọi luôn là “cô giáo”. Nhiều khi cô giáo cũng khó xử với các bà, các chị trong chợ, họ cứ bỏ vô giỏ cô khi thì con cá, khi thì bó rau, khi thì ký thịt… khi cô đòi trả tiền thì họ không chịu lấy hoặc nói: cô giáo cho nhiêu cũng được.

Cho nhiêu cũng được

Chuyện 7.

Ông là thương binh, thương binh của chế độ cũ, ông bị thương gần ngày Sài Gòn giải phóng. Sau giải phóng ông làm nhiều nghề để sinh sống và để nuôi ba đứa con ăn học. Một lần nọ ông làm công việc bảo vệ ở một nhà hàng vào buổi tối, đó là một nhà hàng lớn và có rất nhiều nhân viên và thực chất công việc của ông là chuyên đắt xe cho khách đến ăn nhậu mà thôi. Chủ nhà hàng là một người đàn ông khá giả và cư xử rất được.

Một hôm có chuyện. Đêm khuya khi nhà hàng chuẩn bị đóng của và người chủ cũng chuẩn bị ra về thì có một nhóm người hung dữ cầm mã tấu xông vào nhà hàng truy sát người chủ. Người đàn ông tuy khá cao to và nhanh nhẹn nhưng khó có thể chống cự với bốn năm tên sát thủ chuyên nghiệp, tất cả mọi người bỏ chạy tán loạn. Ông thấy vậy không được nên đứng ra bảo vệ chủ mình, vừa đỡ đòn vừa dìu anh này bỏ chạy. Nhờ sự giúp sức của ông, nạn nhân đã thoát thân tuy cũng bị thương nhẹ, còn ông thì bị hai nhát chém nặng mà một nhát sau này đã làm ông không thể cử động cánh tay phải.

Người chủ mang ơn ông lắm dù ông nhiều lần nói “chú ơi, tôi làm công cho chú thì phải bảo vệ chú thôi, ơn nghĩa gì mà chú cứ nói hoài”. Và mặc dù ông đã nhiều lần từ chối nhưng người chủ nhà hàng vẫn mua cho ông một căn nhà nhỏ, chu cấp hằng tháng đủ nuôi cả gia đình ông và cho tiền ba đứa con ông ăn học.

Chuyện xảy ra đã lâu rồi. Hôm qua tôi ngồi trong ngân hàng, ngồi kế bên cậu con trai lớn của ông và được nghe câu chuyện này. Cậu nói: chú đó sắp đi Mỹ rồi nên bữa nay chú kêu con ra ngân hàng mở tài khoản để mai mốt chú chuyển tiền về.

Chuyện 8.

Chuyện này nghe một bạn sinh viên kể. Bạn nói trước nhà bạn nghèo lắm, mẹ bạn bán vé số ở Quận Tám và bạn cũng đi bán phụ mẹ. Nếu bạn học buổi sáng thì sẽ phụ mẹ bán buổi chiều và ngược lại, nhà chỉ có hai mẹ con.

Có một chú thợ hồ ở gần nhà, nói là gần nhà chứ thực ra là ở một cái chòi trong xóm hẻm sâu sát bờ kinh, chú này mỗi khi nhậu thường hay mua vé số của hai mẹ con cậu. Chú này mua không nhiều, mỗi lần chỉ mua hai vé, nhưng điều đáng nhớ là sau khi trả tiền hai vé thì chú sẽ cho lại cậu một vé, và lúc nào cũng căn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.

Và cậu đổi đời thiệt, một lần cặp vé số định mệnh đã trúng giải độc đắc. Người vợ của chú thợ hồ khi biết chồng mình trúng số độc đắc đã nổi lòng tham và muốn đòi lại tờ vé số mà chú đã cho cậu buổi chiều trước đó. Nhưng chú thợ hồ đã kiên quyết không đòi lại, chú còn dùng tiền trúng số đã cả xóm một bữa nhậu linh đình.

Có vốn, mẹ cậu không bán vé số nữa mà chuyển ra mở quán ăn sáng và cuộc sống của hai mẹ con đã khá hơn trước rất nhiều. Chỉ riêng chú thợ hồ thì vẫn ]làm thợ hồ, bây giờ chú mua vé số của người khác nhưng tật cũ vẫn không bỏ, mua hai vé và cho lại người bán một vé. Chú luôn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.

Chuyện 9.

Ông chạy xe ôm ở Quận 10 nhưng nhà ông thì ở tận ngã tư An Sương, vợ ông thì bán vé số nên ông thường đậu xe kế bên bà. Hai người mang cơm theo ăn buổi sáng và buổi trưa, buổi chiều thì trả vé về sớm rồi cùng ăn ở nhà.

Quê ông bà ở Cần Giuộc. Bữa nọ thấy có người trông dáng như ở quê lên, tới ghé cho ông bà hai con gà, một buồng chuối và một giỏ đệm đầy cá trê phi, con nào con nấy mập ú, vàng óng. Tôi tò mò hỏi: bà con dưới quê gửi lên hả chú? Ông cười, nói đúng ở quê gửi lên nhưng mà hông phải của bà con, thằng đó nó chiếm đất của tui đó chớ.

Nhà ông có nhiều anh em, cha ông có chia cho ông ba công ruộng ở quê. Ruộng đất phèn nên một năm chỉ trồng được một vụ mà lại có mùa trúng mùa thất nên ông bỏ đó lên Sài Gòn chạy xe ôm. Ruộng bỏ hoang lại nằm xa xóm nên không ai coi. Một lần ông về quê và phát hiện ruộng của mình có người chiếm mất. Đó là một gia đình nghèo, hai vợ chồng và bốn đứa con nheo nhóc, trước họ sống theo ghe nhưng cái ghe nát quá nên cả gia đình dắt nhau lên bờ kiếm đất hoang lập nghiệp, cũng bị đuổi cùng đường mới tới đây.

Mới đầu ông cũng làm căng, thưa lên xã rồi nhờ bà con tới đòi kịch liệt lắm, nhưng do đất nhà từ xưa không có giấy tờ, lúc chia cũng không lập di chúc nên khó nói lý. Rồi ông phát hiện bà vợ mình bị tiểu đường nặng nên thời gian của ông chủ yếu ở bên bà, ông không thiết đòi đất nữa. Một lần về quê đám giỗ ông đã ký giấy cho gia đình nghèo nọ ba công đất luôn.

Ông nói, mình cũng nghèo mà thấy tụi nó còn nghèo hơn. Mình già rồi, sống nay chết mai, thôi coi như làm phước cho tụi nó. Cũng được cái là vợ chồng nó cũng biết điều, nhận tía má luôn, đem lên cho đồ hoài, ăn hổng hết.

Tôi đã xin ông chụp tấm hình này năm ngoái.




Chuyện 10.

Sài Gòn rộng, rộng lắm, nên chuyện ở Sài Gòn người ta hay kêu là: chiện nhỏ



Sưu tầm

Thứ Bảy, tháng 8 13, 2011

Bài học về đánh giá một vấn đề.

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng dều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:
- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.
Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:
- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết- những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đùng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

12 Nguyên tắc thành công của Steve Jobs




Dưới đây là 12 nguyên tắc đối với những ai nung nấu trong mình ý tưởng đi theo con đường trở thành doanh nhân sẽ không thể bỏ qua:

1. Hãy làm điều bạn yêu thích

Đâu là niềm đam mê đích thực của bạn? Hãy thực hiện điều bạn yêu thích để tạo nên sự khác biệt. Động lực duy nhất để làm được những việc lớn đó là bạn cần có tình yêu với công việc mình sẽ làm.

2. Khác biệt

Hãy suy nghĩ một cách độc lập và riêng biệt. Steve Jobs cho rằng: “Tốt nhất là trở thành một tên cướp biển còn hơn là gia nhập lực lượng hải quân”.

3. Làm việc hết mình

Với bất kỳ một công việc nào, bạn cũng nên làm hết khả năng của mình. Đừng lười biếng hay ngủ quên! Hãy để thành công ngày càng nhân lên nhiều hơn. Bạn mong mỏi và luôn ao ước đạt được thành công đó ư? Tại sao lại không thuê những nhân viên xuất sắc có niềm đam mê tột độ với công việc bạn dự định sẽ tiến hành?

4. Phân tích mô hình SWOT

SWOT là tập hợp viết tắt những chữ cái đầu tiên của các từ tiếng Anh: Strengths (Thế mạnh), Weaknesses (Điểm yếu), Opportunities (Cơ hội) và Threats (Nguy cơ).

SWOT là khung lý thuyết, là cơ sở qua đó chủ doanh nghiệp có thể xét duyệt lại các chiến lược, xác định vị thế cũng như hướng đi của công ty mình, phân tích các đề xuất kinh doanh hay bất cứ ý tưởng nào liên quan đến quyền lợi của doanh nghiệp.

Bạn hãy gia nhập thế giới kinh doanh và đưa công ty đi vào hoạt động sớm nhất có thể, hãy liệt kê những thế mạnh và điểm yếu của bản thân cũng như công ty bạn vào một mẩu giấy. Đừng lưỡng lự khi phải vứt bỏ những “quả táo thối” ra khỏi công ty.

5. Hãy là một ông chủ

Tìm kiếm những cơ hội lớn lao tiếp theo. Hãy tìm kiếm và ưu tiên những ý tưởng cần được thực hiện một cách nhanh chóng và dứt khoát, vượt qua thử thách và tạo nên bước nhảy vọt. Đôi khi bước nhảy đầu tiên chính là hành động khó khăn nhất. Hãy vượt qua nó bằng lòng dũng cảm và nhiệt huyết cũng như khả năng trực giác của bạn.

6. Khởi đầu nhỏ, suy nghĩ lớn

Đừng quá lo lắng về nhiều việc cùng một lúc. Hãy bắt đầu từ những điều đơn giản và sau đó tiến đến những việc làm ngày càng phức tạp hơn. Hãy nghĩ về tương lai, chứ không chỉ là ngày mai. Steve Jobs tiết lộ giấc mơ của ông: “Tôi muốn tạo nên một tiếng vang lớn vào vũ trụ này.”

7. Cố gắng trở thành người đi đầu trong thị trường

Hãy sở hữu và làm chủ công nghệ đầu tiên trong mọi việc bạn làm. Nếu một công nghệ tốt hơn xuất hiện trên thị trường, hãy sử dụng nó ngay cả khi có thể người khác sẽ không dùng đến chúng. Bạn hãy là người đi đầu và biến nó thành một tiêu chuẩn trong kinh doanh.

8. Tập trung vào sản phẩm

Người khác đánh giá bạn qua hành động, quá trình làm việc của bạn, cho nên hãy tập trung vào sản phẩm làm ra. Hãy là một hình mẫu chuẩn đi đầu trong chất lượng sản phẩm. Có thể một số người không có thói quen với môi trường luôn đề cao chất lượng tốt. Vậy tại sao bạn không quảng bá tiêu chuẩn đó. Nếu họ không biết đến những sản phẩm của bạn, họ sẽ không mua chúng. Hãy chú ý đến những mẫu sản phẩm. “Chúng ta đã cho ra đời những nút bấm trên màn hình trông hấp dẫn đến nỗi bạn sẽ muốn chạm vào, thưởng thức chúng. Mẫu sản phẩm được thiết kế không chỉ là hình ảnh nó trông giống cái gì mà còn nó sẽ mang lại ấn tượng như thế nào.”

9. Tham khảo thông tin phản hồi

Hãy tham khảo ý kiến phản hồi từ những người xung quanh có kiến thức nền khác nhau. Mỗi người sẽ cung cấp cho bạn một thông tin hữu dụng. Nếu bạn là người đứng đầu trong doanh nghiệp, đôi khi bạn sẽ không nhận được ý kiến phản hồi trung thực, thẳng thắn từ nhân viên, bởi vì họ sợ bạn. Trong tình huống này, bạn cần phải giấu thân phận bản thân, hoặc thu thập thông tin phản hồi từ những nguồn khác. Hãy tập trung và những đối tượng sẽ sử dụng sản phẩm của bạn – và trước tiên hãy lắng nghe ý kiến từ khách hàng.

10. Đổi mới

Đổi mới chính là điểm phân biệt rõ nét giữa một người lãnh đạo và nhân viên. Hãy chọn lấy người tiêu biểu cũng như những người điều hành hàng đầu khác để chia sẻ 50% khối lượng công việc thường ngày của bạn và hãy dành 50% thời gian còn lại của bạn cho nhân viên mới. Đừng nói “không” với cả 1000 công việc, để chắc chắn rằng bạn không đi theo con đường sai lệch. Hãy tập trung thực sự vào những đổi mới, sáng tạo quan trọng. Hãy tuyển những người thực sự muốn làm thay đổi thế giới bằng những điều tốt đẹp nhất. Bạn cần xây dựng văn hoá theo hướng sản phẩm, ngay cả đối với doanh nghiệp công nghệ. Không ít các công ty có rất nhiều những kỹ sư tài năng và nhân viên tài giỏi nhưng cuối cùng điều họ cần vẫn là sức hút để lôi kéo tất cả những con người này lại cùng nhau làm việc, xây dựng công ty.

11. Học từ những thất bại

Đôi khi khi bạn tiến hành đổi mới, bạn mắc không ít sai lầm. Tốt nhất hãy thừa nhận chúng sớm nhất có thể và hãy làm quen với việc cải tiến những đổi mới khác của bạn.

12. Không ngừng học hỏi

Trong cuộc sống, luôn vẫn còn ít nhất một điều gì đó cần phải học. Những ý tưởng kết hợp với đồng nghiệp hay người ngoài công ty. Hãy học hỏi ngay cả từ khách hàng, đối thủ hay cộng sự của bạn. Nếu bạn hợp tác với một ai đó mà bạn không thích, hãy học cách yêu mến - tán dương họ. Hãy học cách phê phán kẻ thù của bạn một cách cởi mở nhưng phải trung thực.
Hermes (theo Lãnh Đạo/ 1000 advices)

Đâu là sự khác biệt ???

Sau khi tốt nghiệp ra trường, Chuan và Jing cùng làm chung trong một công ty và cả hai đều làm việc rất siêng năng.
Sau nhiều năm làm việc, Jing được đề cử làm điều hành kinh doanh trong khi Chuan vẫn làm đại diện kinh doanh. Một ngày kia, Chuan đã đệ đơn xin từ chức và tham phiền rằng sếp không coi trọng những nhân viên làm việc chăm chỉ mà chỉ đề cử người biết nịnh bợ.
Biết rằng Chuan đã làm việc rất chăm chỉ trong nhiều năm, nhưng để giúp Chuan nhận ra sự khác biệt giữa anh ta và Jing, ông chủ đã yêu cầu Chuan đi ra chợ tìm xem có người bán dưa hấu hay không. Chuan quay trở về và trả lời có. Ông chủ lại hỏi bao nhiêu tiền một ký dưa? Chuan quay trở lại chợ để hỏi và về trả lời cho ông chủ là 12 đồng một ký dưa.
Ông chủ nói với Chuan rằng: “Khi tôi hỏi Jing cùng một câu hỏi, Jing đi và về trả lời: Ở chợ chỉ có một người bán dưa với giá 12 đồng một ký, 100 đồng cho mười ký. Trên bàn có 58 quả dưa, mỗi quả nặng 15kg được mua từ miền Nam cách đây hai ngày. Tất cả đều tươi, đỏ ruột và rất ngon”.
Nghe xong Chuan cảm thấy rất thấm thía và nhận ra được sự khác biệt giữa anh và Jing. Anh quyết định không nghỉ việc nữa và tiếp tục ở lại để được học hỏi từ Jing.
Các bạn ạ, một người thành công hơn khi họ có óc quan sát hơn, suy nghĩ sâu sắc hơn và hiểu sự việc cặn kẽ hơn. Cùng một sự việc, người thành công hơn sẽ thấy được tương lai mấy năm sau, trong khi bạn chỉ có thể thấy được ngày mai. Sự khác biệt của một năm và một ngày là 365 lần đấy bạn ạ.